tổng giám đốc em muốn lấy anh

Truyện Tổng Giám Đốc Lấy Nhầm Kịch Bản của tác giả Thời Tam Thập thuộc thể loại Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Sủng. Muốn Làm Chút Chuyện Dư Thừa 2 năm trước Chương 22 "Cuối cùng anh cũng tìm thấy em rồi." 2 năm trước Chương 58 - Ai mang thai? Trần Hà Thu giận dữ: "Tổng giám đốc Lê, anh có ý gì?" "Tôi không muốn nói nhảm nữa, cởi trần hay là mặc quần áo của tôi, cô tự chọn đi." Sự kiên nhẫn của Lê Anh Huy đã cạn kiệt, bản chất nóng nảy bên trong lại bộc phát. BBC cho hay tập đoàn này đang có kế hoạch để thay tổng giám đốc Mark Thompson, người nắm quyền từ 2004. trên báo Anh rằng ông Thompson sẽ rời BBC vào Chữ Ký Nguyễn Văn Đạt. Ông Nguyễn Văn Đạt hiện giữ chức vụ Tổng Giám Đốc từ năm 2004 đến nay và đang sở hữu khối tài sản 4.636 tỷ đồng. Chữ ký của Ông có kích thước tương đối lớn thể hiện là người liều lĩnh, tham vọng và vô cùng tự tin. Chữ ký của ông Giờ chị muốn làm 1 cái quyết định bổ nhiệm tổng giám đốc thì ai là người ký quyết định này em nhỉ? ký kết hợp đồng, chấm dứt hợp đồng đối với Giám đốc hoặc Tổng giám đốc và người quản lý quan trọng khác do Điều lệ công ty quy định; quyết định Rencontre Internet Comment Savoir Si Je Lui Plais. "Lăng Tư Miểu, bên ngoài có người tìm." Người đầu tiên đầu hàng, lại không phải là Lăng ba từ trước đến nay vẫn hay mềm lòng, mà là Lăng Tư Kỳ từ trước đến giờ vẫn luôn cố mặt với ánh mắt nhìn kẻ phản đồ của người trong nhà họ Lăng, Lăng Tư Kỳ trợn trắng mắt "Chị ấy đã cự tuyệt bác sỹ Vương đó rồi, rõ ràng không thể quên được người đàn ông làm chị ấy khóc kia, ngày ngày anh ta canh chừng tại cửa ra vào, ngày ngày chị ấy ở sau rèm cửa sổ nhìn lén, giày vò chính là con ngày ngày phải ra cửa đến trường.""Con gái à, mẹ vẫn cảm thấy bác sỹ Vương rất thích hợp, mặc dù người đàn ông này điều kiện tương đối tốt." Lăng mẹ cau mày, trong lòng cũng đang đấu Tư Miểu vẫn không chịu nói cho bọn họ biết, rốt cuộc người đàn ông này làm chuyện gì với cô, nhưng nhìn cô khóc nhiều như vậy, cũng biết con gái mình rất thích anh ta, nhưng bị uất ức rất lớn, cho nên lúc đầu rất khinh thường người đàn ông này, nhưng ngày ngày nhìn khuôn mặt hết hồng đỏ rồi lại tím của anh ta, canh giữ ở cửa, lại có chút dao động."Con đi nói rõ ràng với anh ta." Bản thân Lăng Tư Miểu cũng hiểu rõ tiếp tục trốn tránh cũng không phải biện pháp, nhẹ nhàng mở cửa đi ra đứng trước mặt Thẩm Thác Vũ rất nghiêm túc hỏi "Xin hỏi bây giờ anh muốn làm cái gì?"Mỗi ngày đứng ở chỗ này như cậu học sinh si tình, như vậy không giống anh, cô cảm thấy rất buồn tuần này nàng đều cư xử với anh vô cùng khi dễ cùng khinh bỉ, cũng không phải là quay phim, anh cũng không phải là thiếu niên kích động, lấy đâu ra tình cảm chân thành như vậy, si tâm bất hối cử động, rất khó coi, cũng rất khó chịu. . . . . .Chuẩn bị đầy một bụng lời nói châm chọc, Lăng Tư Miểu chờ nghe Thẩm Thác Vũ mặt hắn ở nơi bị xưng và tụ máu này một vòng đã biến mất không được sai biệt lắm rồi, cô có thể cảm thấy ánh mắt của anh tham lam qua lại xoay quanh ở trên người cô, thật lâu mới mở miệng "Lúc mới bắt đầu anh cũng không biết chính mình muốn làm gì, chỉ nghĩ muốn tới nơi này là có thể gọi được em, dưới sự nỗ lực không ngừng em sẽ bỏ đi kết hôn cùng người đàn ông kia, em thấy anh đã chạy đi về, anh lại nghĩ, chẳng lẽ anh cứ như vậy chướng mắt của em? Trong lòng khó chịu, lấp tức nghĩ muốn xem em có thể trốn được đến lúc nào.""Vậy bây giờ anh hài lòng chưa?""Không có.""Vậy anh còn muốn như thế nào?""Cho anh thời gian một ngày, đi theo anh.""Anh lại muốn làm cái gì?" Nhớ tới hành động còn dang dở trong khách sạn ngày đó, Lăng Tư Miểu nổi giận, người đàn ông này, làm sao dứt khoác không đổi có chết cũng không thay đổi, hắn cho rằng chỉ như vậy mà cô sẽ đứng đây, cô sẽ mềm lòng với hắn sao?"Không phải như em tưởng tượng, thế nào? Không dám đi với anh? Đây không phải chứng tỏ em còn không bỏ được anh sao?" Trong mắt của anh giống như lại lóe ra hi cắn răng lạnh lùng phản bác "Đi thì đi, anh có làm nhiều chuyện hơn nữa, đối với tôi đều không có tác dụng."Cho rằng anh sẽ có ý tưởng gì mới, không nghĩ tới anh vẫn còn dẫn cô trở về khách vẻ mặt phòng bị của cô, anh chỉ cười cười "Chờ anh một chút."Lăng Tư Miểu nhìn thấy anh lấy ra một va-li xách tay, vào phòng tắm, mới thở phào một đường đi cô đều cảm thấy rất áp lực, ở chung một chỗ với anh, trái tim lại bắt đầu cảm thấy đau đớn âm ỉ, ngày đó anh và bác sỹ Vương đánh nhau, cô kéo bác sỹ Vương vào cửa nhà, bôi thuốc, sau đó thành khẩn nói xin lỗi. Cuối cùng cô cũng không có cách nào lừa mình dối người, trong tình trạng hỗn loạn như vậy, trạng thái còn như không có việc gì tiếp tục cùng bác sỹ Vương ước hẹn thứ này, đều không cần cho Thẩm Thác Vũ biết, đều không phải làm vì để anh vẫn cho rằng, cô và bác sỹ Vương vẫn có thể tiếp tục, sau đó không lâu sẽ kết hôn, hiện tại không thể quên, một ngày nào đó, sẽ quên lãng dần, mà Thẩm Thác Vũ cũng như hiện tại không cam lòng mà lúc cô đang suy nghĩ lung tung, cửa phòng tắm mở ra, Thẩm Thác Vũ đi ra, thành công hù dọa mặc áo ngủ hình gấu cô mua đợt trước, vây quanh là chiếc khăn quàng cổ cô làm, đeo vòng tay dây may mắn cô đưa, dưới chân là đôi dép con khỉ miệng rộng màu xanh cô mua. . . . . . Phản ứng đầu tiên của Lăng Tư Miểu, chính là nghĩ muốn lột cái quần ngủ kia, nhìn thử anh có đổi quần lóp bên trong, mà trước kia cô mua cho anhhay Thác Vũ nhìn cô che miệng, nháy nháy mắt, hoàn toàn không nói lời nào, anhcó chút tự giễu mà cười cười, vẫn kiên trì đưa bộ áo ngủ hoạt hình thuộc về cô lên trước "Có thể mặc vào cùng anh cùng nhau chụp mấy tấm hình hay không? Anh là muốn lưu lại, không có ý tứ gì khác."Trước kia cô luôn muốn chụp chung với anh một tấm ảnh, để lồng vào khung hình khung đứng lên đặt ở trong nhà, mà anh luôn lấy cớ cự tuyệt, hiện tại anh mới hiểu được, có vài tấm ảnh, dù biết rõ là không được gì, cũng ngay lập tức muốn giữ trí làm cho Lăng Tư Miểu muốn từ chối, nhưng là đối mặt với sự kiên trì đưa lên áo ngủ của anh, còn có ánh mắt mang theo chút tuyệt vọng và khẩn cầu, cuối cùng cô vẫn lặng lẽ nhận lấy, vào phòng phòng tắm mở va-li nhỏ ra, tất cả trong đó đều là đồ cô đã từng đưa cho anh, cùng với những thứ cô đặt ở nhà anh, cô đã từng cho rằng đã bị anh vứt bỏ, nhưng không nghĩ có thể thu được gọn gàng như là một thùng hành lý, sạch sẽ, chỉnh tề, hoàn toàn không có chạm qua, không có dấu vết bị vứt bỏ , có lẽ chính là ngày thứ nhất khi anh tới đây, cũng đã mang theo trên người, có lẽ thôi. . . . . . Có khả năng sao? Vào ngày đó, ngày duy nhất anh không tới, chính là trở về cầm cái thùng này?Lúc Lăng Tư Miểu đi ra. Thẩm Thác Vũ đã dựng xong máy chụp hình, dường như là thiết bị chụp hình tự động, cô và anh đều mặc áo ngủ ngồi ở trên giường khách sạn, lại động tác ngay ngắn vẻ mặt nghiêm túc, ngay cả cách biểu cảm cũng giống như học sinh tiểu chụp hình "Răng rắc" một tiếng, Thẩm Thác Vũ giật giật khóe miệng, có chút cứng đờ trêu ghẹo, "Em xem chúng ta chụp có giống tấm hình ở trên giấy đăng ký kết hôn hay không, nghiêm trang như vậy."Mất hứng khi nghe mấy lời vô vị này, Lăng Tư Miểu đột nhiên đứng lên muốn đi thay quần áo, lại bị anh kéo vào trong Thẩm Thác Vũ ấm áp di động ở gò má của cô, hơi rung động, hô hấp nóng rực "Không nên tức giận. Đây là một lần cuối cùng, để cho anh ôm em một cái, sẽ không làm hành động gì quá đáng, tin tưởng anh, lúc này anh chỉ muốn còn có thể ôm emmột cái." Trong giọng nói của anh mang theo đau đớn có chút khẩn cầu, còn có đôi tay run rẩy muốn trấn áp cô, để cho cô không cách nào nhúc một cảm giác âm ấm ướt át, theo động tác hôn của anh không ngừng chạm vào, dính vào da của cô, kéo dài từ trên trán đến sau tai cô, đó không phải là đến từ môi của anh, cô khẽ nuốt, rất mặn, rất đắng, khó có thể tin!Cuối cùng anh run rẩy hôn lên mặt cô, cô mở to hai mắt, thế nhưng anh lại nhắm hai mắt, nhàn nhạt nước mắt, theo lông mi khẽ nhếch lên của anh, mí mắt rung rung, chậm rãi chảy ra, anh sợ và tuyệt vọng, giống cũng như theo nước mắt truyền đi, truyền đến tim hôn nhỏ vụn không ngừng rơi xuống, nhưng mà lại tránh môi của cô, giống như đang sợ một khi dính vào, anh sẽ không cách nào khống chế..Qua thật lâu, Thẩm Thác Vũ lấy lại tinh thần, cảm thấy nước mắt của mình đã thấm ướt khuôn mặt hai người, anh rất lúng rẩy buông cô ra, cắn răng một cái, bỗng nhiên đứng lên đưa lưng về phía cô "Cám ơn em! Tất cả trước kia, đều là anh có lỗi với em, đây là anh gieo gió gặt bão, sau này, chúc em hạnh phúc. . . . . ." Anh sẽ không quấn lấy cô nữa, dù trong lòng có đau, cũng sẽ buông cách cô quá gần còn có thể cảm nhận được ấm áp từ cô, không chịu buông ra, Thẩm Thác Vũ lại lên trước mấy bước, hít sâu, giọng nói giống như cười cũng rất khó nghe "Anh. . . . . . Anh sẽ không tiễn em, bộ áo ngủ này, làm phiền em thay ra, cho anh làm kỷ niệm thôi. Ngày mai. . . . . . Ngày mai anh sẽ trở về, về sau, nếu như. . . . . . Nếu như em có thời gian đi qua bên kia, nhớ điện thoại cho anh, anh và Trịnh Linh sẽ chào đón em." Lời nói càng nói càng thuận, tâm cũng càng ngày càng đau, mỗi một câu lời nói hào phóng, đều giống như tự cầm dao đâm chính mình một Tư Miểu không hiểu tại sao mình lại khóc nữa, tốc độ nói của anh càng nhanh, nước mắt của cô càng chảy nhanh hơn. . . . . . Cô biết, lần này anh thật sự nghiêm túc, anh muốn buông tay, đây là chuyện tốt, anh sẽ không dây dưa nữa, cô rốt cuộc cũng thoát khỏi, hơn nữa còn trả thù được người đã phụ mình cuộc, cô tin tưởng anh cũng đau lòng giống như mình!Sau đó cô nghe được chính giọng nói của mình, nghẹn ngào, run rẩy "Nghĩ. . . . . . Cũng đừng hòng mơ tưởng, quần áo tôi cho anh về sau. . . . . . Về sau mặc cái gì? Anhtrả. . . . . . Trả về cho tôi! Tôi xem mắt thất bại, mướn phòng để ở, lúc qua bên kia chỉ có thể ở chỗ kia. . . . . . Ưmh. . . . . ."Lời nói cũng cũng không nói ra được nữa, bởi vì anh xoay người lại nhào tới, hôn che lại lời chưa xong nói."Tư Miểu, em thật ngọt." Để cho anh ăn trăm lần không chán, cô mềm mại cùng anhcứng rắn vẫn luôn phù hợp như Thác Vũ từng miếng từng miếng gặm ở trên người cô tạo ra ấn ký đỏ hồng "Cùng ta trở về có được hay không, bay tới bay lui rất tốn thời gian, hơn nữa emkhông cảm thấy một tuần lễ mới thấy mặt một lần rất không công bằng sao?"Dụ dụ dỗ, kiên quyết dụ dụ dỗ, tốn thời gian nửa năm, mới phá được ba hòn núi lớn nhà cô, anh rất muốn mau sớm thu hoạch."Ừ. . . . . . Như vậy. . . . . . Như vậy rất tốt. . . . . . Ai ừ. . . . . . Anh động a. . . . . ." Tay ôm phần lưng của anh thật chặt, chân quấn chặt thắt lưng khỏe mạnh của anh, cô bị anh bức điên rồi, anh đang chìm trong cơ thể cô, từ từ cọ sát, nhẹ nhàng khiêu khích, chính là không muốn cho cô được thoải mái."Gả cho anh, được không?" anh liếm quanh tai của cô, thừa dịp lúc cô mê loạn cầu hôn, một lần nữa thân mật, còn không đủ đâu."Không cần, ừ. . . . . . Em còn trẻ tuổi mà, ừ. . . . . . Anh dùng lực đi!"Là ai hơn nửa năm trước nói xem mắt là vì muốn sớm gả đi ra ngoài hả? Thẩm Thác Vũ ghen ghét nghĩ, bây giờ ở cùng anh tại sao lại không nóng nảy rồi hả? Còn không chịu trở về, hại anh đang thời gian làm việc cũng rất không yên bàn tay đến nơi hai người kết hợp, dưới thân phối hợp nhẹ nhàng luật động, anhkhẽ xoa nắn hoa hạch của cô, "Muốn, chính mình tự động, nếu không, cầu xin anh.""Ừ, cầu xin anh. . . . . . Cho em, anh động a. . . . . ." Anh đè cô dưới thân thể, cô chỉ có thể ưỡn thẳng lưng vặn vặn, kẹp chặt, cọ sát, nơi nào đó chỉ mong anh tiến vào cho mang cô khoái Tư Miểu bị anh kích thích bắt đầu khóc thút thít, càng giãy dụa, muốn."Vậy gả cho anh.""Không cần.""Không cần, vậy anh không động.""Muốn, em muốn.. . . . . ." Bạn đang đọc truyện tại xã, cuối cùng em cũng đồng ý lời cầu hôn của anh." Một cái hôn thật lâu, anh bắt đầu kịch liệt luật động, anh đã nhịn rất vất vả cũng không thể nhịn được nữa rồi!Thẩm Thác Vũ không ngừng hôn, nhanh chóng luật động, anh muốn cùng cô leo lên đỉnh hạnh phúc, "Ừ. . . . . . Của em thật chặt, cho em, cho em hết, tất cả đều là của em, bà Thẩm."A, giống như bị gài bẫy. . . . . . Một luồng khoái cảm xâm nhập, Lăng Tư Miểu không có cách nào nghiêm túc suy nghĩ, bám lấy anh, ôm sát anh, hôn anh, thân thể đang bị thiêu đốt, trong đầu cũng giống như có đốm lửa đang bùng cháy. . . . . . Cứ như vậy, gả đi!Dục vọng của anh ở trong cơ thể cô càng thêm căng trướng, cảm giác cô cũng bắt đầu co rút thật chặt, tiếng thở dồn dập gấp gáp, cố gắng nhịn xuống cảm giác tê dại như điện giật, cho đến khi cô hô lên "Đến. . . . . . Đến. . . . . ." Lúc này, mới nhanh chóng bắn chỗ hai người kết hợp cùng run rẩy siết chặt, anh cắn môi của cô, thâm tình mà nhỏ giọng "Bà Thẩm, anh yêu em,....." Truyện Tổng Giám Đốc, Em Muốn Lấy Anh của tác giả Dư Manh Manh là một câu chuyện Ngôn tình Hiện đại, Đô thị vô cùng hài hước và lãng mạn. Câu chuyện xoay quanh một cô nàng thông minh, nhanh nhẹn, với ý nghĩ sẽ làm mọi cách để lấy được người mình yêu. Nam nữ yêu nhau, cô phải tủi thân cẩn thận cất giấu tình cảm, chỉ sợ khiến cho anh ghét. Ngày lại qua ngày, anh bá đạo cường thế nói lời yêu, chỉ muốn dụ dỗ cô về nhà. Ở trong mắt Lăng Tư Miểu - một nhân viên bé nhỏ, tổng giám đốc Thẩm Thác Vũ là người có gia thế hùng hậu. Người đàn ông đặc biệt ưu tú đẹp trai nhiều tiền, nghĩ rằng phụ nữ muốn lấy lòng anh phải xếp hàng dài chứ. Nhưng mà cô không hiểu tại sao tổng giám đốc một lần rồi lại một lần bị phụ nữ bỏ rơi? Mà trời sinh cô ra đã rất thương người, vậy nên thừa dịp say rượu,rượu vào loạn tính mạnh mẽ cưỡng ép tổng giám đốc lên giường. Còn làm đến hai lần!Nhưng mà, cả đêm tham ăn trôi qua, tổng giám đốc dịu dàng ôn nhu liền trở thành núi băng lạnh lùng ngàn năm. Lạnh lùng lại vô tình muốn cô tránh xa anh nhất có thể, tốt nhất là đừng xuất hiện dưới mắt của anh. Vì sao anh lại muốn trêu đùa cô? Hại cô ngây thơ hồn nhiên cứ nghĩ rằng thầm mến có khi lại trở thành sự thật. Câu chuyện tình yêu của họ sẽ có kết thúc như thế nào? Mời các bạn cùng theo dõi Tổng Giám Đốc, Em Muốn Lấy Anh để biết đưược đáp án nhé. “Mẹ.” Cô vén chăn leo lên giường nằm cùng mẹ Lăng, giống như hồi bé khi cô gặp ác mộng, nhưng sau khi lấy ba Lăng thì đã rất lâu hai mẹ con không có ngủ cùng nhau. Cô ôm mẹ Lăng thật chặt, hưởng thụ hơi ấm từ thân hình và lồng ngực của mẹ, hít mũi một cái, “Mẹ luôn nói con và ba ngốc, vậy tại sao mẹ còn thích ba?”“Sao bỗng dưng con lại hỏi chuyện này?” Mẹ Lăng có chút xấu hổ, thấy con gái mặt mũi nhăn lại trong lòng có chút sáng tỏ, “Thế nào, gặp được người tốt rồi sao? Cậu ta chê con?” Nhìn bộ dạng như vậy xem ra, con gái mình đăng gặp rắc rối trong chuyện tình cảm đây. Không thừa nhận cũng không phủ nhận, Lăng Tư Miểu chỉ nhích lại gần ôm mẹ thật mẹ có chút kích động muốn nói, người nào thật không có mắt nhìn lại ghét bỏ con gái của mình. Suy nghĩ một chút, nếu là người đàn ông tốt thì sẽ không để ý tới bạn gái mình có ngốc nghếch hay không, còn người đàn ông mà ghét bỏ cô chỉ vì cô ngốc nghếch thì không đáng để cô phải đau vậy, bà đem lời muốn nói nuốt lại, nghiêm túc, cẩn thận nói “Ba con và ba ruột con là bạn của nhau. Ba ruột con mất được ba năm, một mình mẹ nuôi con, mọi việc hàng ngày đều nhờ ông ấy giúp đỡ mà sống qua ngày . Ban đầu mẹ cũng cảm thấy ông ấy thật ngốc, lúc nào cũng chịu thiệt thòi, nhưng ông ấy là một người trí thức và hiền lành. Lâu dần mẹ cảm thấy, trong cuộc sống khó có thể gặp được một người toàn tâm toàn ý lo lắng cho mình, đối xử tốt với mình như vậy.”“Vậy sao ạ? Con cũng vậy, thấy ba rất tốt.” Lăng Tư Miểu lẩm bẩm đồng Lăng nhẹ nhàng gõ nhẹ vào trán cô, “Con đó, mặc dù không phải con ruột, nhưng lại giống ông ấy như khuôn đúc, cả ngày lúc nào cũng lo cho người khác còn bản thân mình thì không quan tâm.” Những năm gần đây, mẹ Lăng luôn nghĩ tới vấn đề này, rõ ràng Tư Kỳ mới là con ruột mà không hiểu sao tính cách của Tư Miểu lại hoàn toàn di truyền từ ba Lăng, một chút cũng không giống với tính cách khôn khéo của cha mẹ ruột cô, chẳng lẽ đây chính là cha mẹ sinh con trời sinh tính sao.“Hì, không có mà mẹ………...”“Thôi, ngủ đi con gái, đừng suy nghĩ nhiều quá, nếu cậu ta thực sự không thích con, về đây mẹ sẽ dẫn con đi xem mắt. Trong cái thế giới này, cóc ba chân mới khó tìm chứ đàn ông hai đùi nhiều lắm.” Mẹ Lăng hùng hồn đưa ra chứng cứ chứng minh.“Ha!” Lăng Tư Miểu vui vẻ, “Vâng, đến lúc đó mẹ phải tìm cho con người nào thật tốt nha.” Cô mải hùa theo phụ họa nên không thấy trong mắt mẹ Lăng lóe lên ánh sáng nghiêm túc. Con gái tốt nhất vẫn là ở bên cạnh mẹ, bà suy nghĩ sẽ tìm cho cô một người thật tốt.“Thác Vũ, cậu cười cái gì sao trông mặt gian tà thế hả?” Quý Thiên Hình đang ôm cổ Trịnh Linh, cả hai đứng trước bàn làm việc của Thẩm Thác Vũ. Gian tà mới chính là anh QTH, nhưng anh lại đường hoàng kéo Trịnh Linh theo. Trịnh Linh đỏ mặt, cố gắng thoát khỏi cánh tay đang ôm cổ của bạn, “Khốn khiếp, không thở được.” Nhẹ xì một tiếng, thu hồi lại nụ cười mà Quý Thiên Hình nói là gian tà lại, Thẩm Thác Vũ nghiêm nghị, “Này, báo quý này ra rồi, cũng không tệ, các cậu muốn phần thưởng là một chuyến đi chơi xuân cho nhân viên không?”“Lạnh muốn chết, còn đi chơi xuân?” Mới qua đầu xuân thời tiết vẫn còn đang rất lạnh, Quý Thiên Hình mặt mũi nhăn nhó, anh thà ngồi trong phòng làm việc nhưng ấm áp còn hơn ra ngoài.“Có thể mang theo người nhà đúng không?” Trịnh Linh xem xét, tính Thác Vũ gật đầu, “Ừ, cậu đưa An Kiều đi cùng, chúng ta đi Ôn Tuyền tắm suối nước nóng các cậu thấy thế nào?” Ngón tay gõ gõ ở trên bàn mấy cái, lơ đãng hỏi “Bộ phận PR có tất cả bao nhiêu người? Đã trở lại làm việc hết chưa?”Những nhân viên quê ở xa trong dịp nghỉ tết này cũng sẽ sắp xếp những ngày nghỉ còn lại để nghỉ lễ được dài hơn. Hôm nay mới là ngày làm việc đầu tiên, nên đó cũng là câu hỏi bình thường, Trịnh Linh lắc đầu, “Có năm người nhà không ở đây, chỉ có mình Lăng Tư Miểu nói là sẽ quay lại sớm hơn dự định. Những người khác nghe nói năm nay tiền lì xì có thể hoãn tới 15 mới lĩnh, nên họ cũng không đi làm sớm đâu, sao, cậu có kế hoạch gì à?“Bộ phận nhân sự hỏi tớ năm nay có tổ chức ăn uống khai xuân với các phòng ban hay không để bọn họ còn lên danh sách.”Quý Thiên Hình sợ lạnh nhưng lại thích náo nhiệt, vừa nghe thấy thế tình thần trở nên tỉnh táo, “Nhân viên của tớ cũng trở lại gần hết rồi, sao lại không hỏi tớ?”Thẩm Thác Vũ mắt cũng không nhìn lên, “Tớ cũng có miệng.”“Hắc, lão Trịnh, rõ ràng là cậu ấy đang thiên vị cậu, lọt vào mắt xanh của ông chủ rồi, nhớ phải mời tớ một bữa ăn mừng đó.”Trịnh Linh cười, “Tối nay, tớ định cùng nhân viên đi ăn, cậu đi cùng không?” Trong bụng thầm nghĩ, cậu muốn ăn thì tớ mời.“A, tối nay vừa đúng lúc tớ cũng không có việc gì, vậy nên cùng đi thôi.” Người lên tiếng chính là Thẩm Thác Vũ, trên mặt nở nụ cười hứng thú.“Vậy tớ_một nhân viên quan trọng nhất định phải ở bên cạnh bồi ông chủ.” Quý Thiên Hình nói xong liền đi xuống cầu nay cả phòng đi ăn, Lăng Tư Miểu có chút buồn bực, cô không hiểu một ông chủ lớn Thẩm Thác Vũ và Phó Tổng giám đốc Quý cũng tới, hơn nữa cô cũng không hiểu được tại sao cô lại được bố trí ngồi một trong ba cái bàn mà ba vị cấp trên nhà đón năm mới, được mẹ làm rất nhiều món ăn ngon, nên bây giờ mặt cô tròn hơn. Cô vốn quyết định ăn ít để giảm cân, nhưng ở bàn của cô, cô là người nhỏ tuổi nên tất cả mọi sự chú ý đều hướng về cô, cái thì lấy để trêu đùa cô, cái thì khuyên cô ăn thật nhiều, cuối cùng cô với khuôn mặt đau khổ nhìn một bát to đầy thức nhân cũng bởi Thẩm Thác Vũ nói một câu “Những nhân viên nhà ở xa, năm mới còn phải trở lại làm việc, vì vậy tối nay phải chăm sóc những người đó thật tốt.” Mà bàn của cô chỉ có mình cô không phải người ở đây……………..Trong lòng cô vô cùng lo lắng, sợ Thẩm Thác Vũ nhìn ra sự lúng túng của mình. Bây giờ cô thực muốn kéo anh ra một chỗ hỏi chút chuyện, việc tiến thêm một bước của anh là như thế nào. Dù sao thì việc gặp mặt tối nay cũng không nằm trong dự liệu của cô, mà hiện tại cô cũng không có gan đi hỏi anh, toàn bộ bây giờ đều là cảm giác lúng ngày trước ở nhà cô hiểu rằng nếu cô có tình cảm với Thẩm Thác Vũ thì không thể cứ mãi mập mờ như vậy được, một là chết tâm, một là hai người thật sự có thể ở cùng một chỗ. Cô vì suy nghĩ mà ăn không thấy ngon, Thẩm Thác Vũ trong lòng buồn bực không lên tiếng, anh có cảm giác hôm nay tâm trạng cô thật tốt.“Lăng tiểu thư, món thịt bò hầm này khá ngon.” Anh cầm đũa gắp một miếng thịt lớn vào trong bát của cô.“Cảm ơn Tổng giám đốc Thẩm.” Lăng Tư Miểu bị một tiếng Lăng tiểu thư của anh mà suýt sặc, cô ngẩng đầu nở nụ cười thật tươi với anh, giả bộ để không ai Linh cười, “Phải cảm ơn Tổng giám đốc Thẩm thật nhiều rồi, không phải ai cũng có có cơ hội theo anh ấy làm việc.”“Cảm ơn Tổng giám đốc Thẩm.” Cô không thể làm gì khác, lại lần nữa nói lời cảm ơn.“Ai chà, cái này không thể nói suông bằng miệng được, cô còn không cầm rượu lên mau chóng mời Tổng giám đốc Thẩm.” Quý Thiên Hình thích nhất là náo nhiệt, thừa cơ hội ép uống Tư Miểu thành thật cầm ly rượu đỏ lên, mời rượu, “Tổng giám đốc Thẩm, tôi mời anh một ly.” Cô làm bộ một hơi sẽ uống cạn nửa ly rượu, nhưng lại bị Thẩm Thác Vũ và Trịnh Linh một trước một sau ngăn cản. Lúc này, Quý Thiên Hình cũng cầm bình rượu lên, “Từ từ nào, ai lại mời rượu mà chén lại vơi thế kia.”Lúc đầu, Thẩm Thác Vũ muốn để cho cô từ từ, nhưng đột nhiên anh nhớ tới bộ dạng say rượu của cô lần trước, lại nhìn thấy bộ dạng quan tâm của Trịnh Linh, anh lại càng muốn thu hồi lời nói trên miệng, cười cười nên anh cũng không ngăn cảm Quý Thiên Hình rót thêm rượu vào chén của cô.“Tư Miểu tửu lượng không tốt, Thiên Hình cậu đừng có ồn ào.” Trịnh Linh tiếp tục đưa tay ngăn cản, Quý Thiên Hình vừa nhấc tay Trịnh Linh ra vừa cầm cái ly lên, “Sao, cậu định uống thay cô ấy hả?” Không nói hai lời anh rót đầy chén.“Đừng, Phó Tổng giám đốc Trịnh, tôi tự mình uống.” Những quản lý ở bên cạnh, Phó quản lý_thay mặt mọi người cũng nâng ly hưởng ứng, chỉ có một mình Trịnh Linh ngăn cản, Lăng Tư Miểu không muốn cấp trên khó xử, dứt khoát một hơi uống cạn. Bàn tay xinh xắn nước da trắng nõn, sờ sờ, giống như chạm vào lửa nóng, vật cứng rắn đang co dãn trong tay cô mang theo cảm xúc như một loại nhung tơ, cô lại sờ thêm lần nữa, nắm chặt rồi buông; bất thình lình ổn định lại tâm trạng,cô buông tay,nhưng lần nữa nắm chặt như đang muốn xác nhận một vật gì đó, tiếp theo…..Không có tiếng thét chói tai, không có những hành động lớn làm gà bay chó sủa vạch trần những hành động đó, cũng không khóc rống lên chống lại, chỉ thấy bàn tay cô rụt về một cách nhanh chóng, sau khi ý thức được chuyện gì đã xảy ra thì việc đầu tiên cô làm là che giấu cơ thể trắng nõn của mình dưới lớp chăn kia,rồi mới lần mò về phía dưới giường tìm lại số quần áo đã sớm bị vứt trên mặt đất. Hòng lấy quần áo từ trong đống dưới đất lên phân ra đâu là quần áo đàn ông, đâu là của mình, có vẻ là chuyện không hề dễ dàng khi người cô không mảnh lôi kéo kéo một lát cũng đã tìm thấy, nhìn lại thấy từ trên giường có một bàn tay màu mật, một tay co lại thành nắm đấm như tức giận vì bị cắt ngang, cố ý muốn kéo lấy người phụ nữ đang che thân mình về và đồng thời ném hết quần áo trở lại chỗ cũ, thật vất vả lắm cô mới tìm được quần áo từ đống lộn xộn kia thế mà lại bị ném đi hết, tất cả một lần nữa bay xuống dưới thân hình thon dài to lớn màu mật theo quán tính mà bao trùm lên cả người cô, mới vừa rồi bị kích thích trở nên tức giận càng làm thân thể dũng mãnh căng cứng như sắc thép, bị đè phía dưới khiến cho thân thể mềm mại của cô không nhúc nhích được đỏ lên vì đau.“Ối..ối...đau……” Liên tiếp nhỏ giọng kêu đau, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại giống như cái bánh bao,cô hoang mang không phải bởi vì bị đè lên mà đau hay vì trong cơ thể ẩn ẩn co rút đau đớn mà chính xác là không nó, tối hôm qua cô vừa mới mất tất cả, cũng vô ý tự phá thân, vật kia cấm dục bao lâu nay nhiều lần trướng Người đàn ông ở phía trên khẽ híp đôi mắt đào hoa lại, vừa thức dậy vẫn chưa tỉnh táo hẳn, mỗi ngày vào sáng sớm tức dậy thì vật nào đó tinh thần đều rất phấn chấn, nói thẳng ra là hắn ta rất giận là không muốn nghĩ đến, một khắc xuân tiêu đáng ngàn vàng đã là cực hạn, mà người phụ nữ này lại không có đầu óc, vừa rồi dùng tay sờ mó lung tung khiến anh tỉnh dậy. Anh đã từng gặp qua người không có đầu óc, nhưng chưa thấy ai không có đầu óc như vậy cả, sợ đau mà còn dám đi trêu dọc dục vọng của đàn ông, đây chẳng lẽ là lạt mềm buộc chặt sao?“Lăng Tư Miểu, đây là cô tự mình tìm…..” Đôi môi khẽ thì thầm bên tay, bàn tay trợ giúp dục vọng đã dâng trào phía dưới, tìm được chính xác cửa vào, vật nóng cọ cọ vài cái, cửa ngoài trơn bóng nhưng lại kiên cường vô cùng,sống chết không chịu đầu hàng, thân thể khép chặt vặn vẹo tìm cách trốn tránh, không dễ dàng để tiến to lớn kia không vào được, vậy trước tiên cứ dùng tay để khuếch trương, những đốt ngón tay nhanh chóng tiến vào vùng cấm địa ướt át, bắt đầu tách hai cánh hoa non mềm ra, sau đó chạm vào lớp thịt non gắt gao quấn quanh tay anh mà chậm rãi tiến vào.“Hô……” Cảm giác khó chịu khi bị xâm nhập, cắn cắn môi, cả khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ, trái tránh phải tránh khiến Lăng Tư Miểu phải hít cả ngụm khí lạnh, cũng không đau lắm, nhưng mà cảm giác một vật cứng rắn nằm sâu bên trong cơ thể, không thể làm cô không nhớ lại, lửa nóng quấn quanh trí nhớ, cùng với cảm giác đau đớn tối hôm qua thi nhau ùa ý thức được rằng mình không so bì được với anh, đành bị chèn ép đến sít sao, ngoại trừ việc có thể vặn vẹo thân mình, thì toàn thân không còn chút tự do đàn ông chỉ cần dùng thân thể của chính mình, cùng với một bàn tay to thì đã có thể dễ dàng bắt cô phục tùng, chân tay cùng quấn lấy nhau, nhưng vẫn còn dư một bàn tay bắt đầu di chuyển lung tung giở trò xấu xa trên người cô. Thân thể bị mạnh mẽ xâm nhập, những thớ thịt non mềm ở bên trong cũng đâu chịu yếu thế, gắt gao quấn lấy ngón tay của người đàn ông, làm cho ngón tay anh vô cùng trơn bóng, tiết ra từng chút một, dịch thể trong suốt lại dinh dính .Một ngón tay lại thêm một ngón nữa, cố gắng cong lại mà khuấy đảo, vì muốn để cô có thể thoải mái tiếp nhận vật cường đại dưới hạ thân đang trương lên đến phát tiếc rằng cô lại không cảm kích thành ý của anh, tiếng kêu yếu ớt bi thương “Đau quá…..Trời ơi, anh không cần đi vào, đi ra ngoài, ngứa quá….”“Ngứa là được rồi, đồ ngốc, không cần la đau, thật không biết thức thời.” Giọng điệu người đàn ông rất lười biếng, ngón tay nhanh chóng rút ra, thay thế vào đó là một vật nóng bỏng đang gắng gượng đau đớn, động thân một cái, đã lấp đầy, cướp đoạt thành trì chen chúc chật chội.“Ưh a…..đau quá…..không cần…..” Tiếng kêu cầu xin tha thứ càng lớn hơn, lại mềm mại dịu dàng khiến cho người đàn ông cảm thấy càng kích thích, động tác dưới thân không ngừng, cái mông bởi vì quá dùng sức mà co rút lại, đường cong khỏe đẹp tràn ngập hơi thở dũng mãnh, phần lưng màu mật, bởi vì sáng sớm kịch liệt vận động mà dính một tầng mồ hôi người, hung hăng va chạm, cùng với tiếng nước chảy, còn có âm thanh kẽo kẹt của chiếc giường, rất là ám muội cùng phóng túng.“Hừ, như thế nào, có đủ lợi hại hay không?” Động tác kịch liệt, người đàn ông thở dốc, ở bên tai Lăng Tư Miểu dịu dàng nói, “Không phải công phu trên giường của tôi không tốt, mới không có bạn gái, bây giờ cô đã được tự mình trải nghiệm, sau này không cần đoán lung tung nữa.”Anh cố ý trừng phạt cô, dùng sức mà liếm mà cắn ở bên vai mượt mà, khi nhìn thấy trên làn da trắng noãn xuất hiện một dấu răng hồng hồng thì rất hài Tư Miểu cảm giác thấy bản thân mình giống như một chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên biển lớn, đầu óc mơ hồ không thể suy nghĩ gì, cơ thể bị những lần sác nhập vào rút ra đầy mạnh mẽ, va chạm, ê ẩm tê dại, cả người nhũn ra vì bị ma sát nhiều lần, bị áp chế khiến cơ thể thiếu oxi, hai thân thể lại tham luyến nhau, ôm ấp lấy tay anh rảnh rỗi, bắt đầu xoa nắn bộ ngực mềm mại của cô, lấy những chất dịch nhầy ướt át từ trong cơ thể cô, xoa xoa bầu ngực của ràng là cô bị nắm rất đau, nhũ hoa trắng noãn cũng hồng lên, bị ngón tay của anh nhào nặn đủ hình dạng, nhưng chúng nó cũng không chịu thua, trái lại với cảm giác đau đớn, còn mang theo cả cảm giác trướng đau, cố gắng nở rộ trong lòng bàn tay của lúc này đây giữa anh và cô giống như có thù oán, vật dưới thân như một lưỡi dao phá vỡ nơi non mềm của cô, bàn tay cũng không hề khoan dung mà chà xát nhào nặn bộ ngực mềm mại thành những hình dạng khác nhau, còn có răng môi của anh, khi thì dịu dàng quấn quít lưỡi cô, kéo thành những sợi chỉ bạc, khi thì lại gặm cắn cổ cô, cùng với vành tai mềm mại, khiến cô chỉ có thể thở dốc xin cảm thấy thích thú nhưng cũng giống như bị hành hạ, ê ẩm ngứa ngáy, toàn thân giống như sắp tan ra, chỉ có thể bò lên người anh, kêu đau nhưng chính cô cũng không biết ý nghĩa của từng từ từng chữ mà mình thốt ra, cuối cùng thì cô đưa ra kết luận, thật sự là người này đang mang thù hận đối với việc cô đã làm tối lần lăn lộn cùng với Lăng Tư Miểu, xác nhận rằng chức năng của bản thân không những rất hoàn mỹ, hơn nữa còn là một người đàn ông mạnh mẽ, mới mỹ mãn rời khỏi cơ thể cô, cùng một vết ẩm ướt thật dài in sâu trên ga thấy dấu vết ướt át này, nụ cười của người đàn ông càng thêm sâu, còn Lăng Tư Miểu thì đỏ mặt, úp mặt vào chiếc gối không dám nhìn lên, ngay cả thân thể đau nhức nhưng cô cũng chỉ dám khẽ phun dịch vào bên trong cô còn đang bắt đầu trào ngược ra, dấu vết ẩm ướt nơi đó, chứng tỏ nơi đây vừa diễn ra một cuộc tình ái vô cùng kịch liệt, cô khiến anh rất thỏa mãn, vì thế anh rộng rãi ôm lấy toàn thân đỏ bừng, mềm mại không còn hơi sức của Lăng Tư Miểu, hai người cùng nhau đi vào phòng bước ra khỏi phòng tắm, trên drap giường là màu hồng nhợt nhạt, nhắc nhở hai người tối qua đã dây dưa thân mật.“Cô……Là lần đầu tiên?” Giọng nói của người đàn ông lạnh nhạt, trên khuôn mặt lại có chút khó xử không thể diễn tả bằng lời, vừa đúng lúc Lăng Tư Miểu nhìn thấy Không phải là anh ấy nghĩ rằng mình đang muốn anh ấy chịu trách nhiệm không? Khoan đã, đầu óc Lăng Tư Miểu đang hoảng đây là lần đầu của cô, nhưng tối hôm qua…..Chẳng lẽ lại đổ thừa cho anh sao?Mặt cô đỏ bừng bừng, nuốt nước bọt vài cái, nhỏ giọng nói “Không sao, tổng giám đốc Thẩm không cần nghĩ nhiều.” Suy nghĩ một chút rồi lại bổ sung thêm “Bản thân tôi cũng có trách nhiệm.” Tối hôm qua sau khi say rượu…..Khiêu khích, dây dưa, chủ động…..Thẩm Thác Vũ nghiêm túc vài giây ngắn ngủi, chậm rãi xoay người, đôi mắt đào hoa cười lên có chút đẹp mất hồn “Tôi đói bụng rồi, biết làm điểm tâm không?”Lăng Tư Miểu vốn đang kích động suy nghĩ lung tung, hơn nửa ngày sau mới gật đầu loạn xạ, “Biết.”Đứng trong phòng bếp gọn gàng sạch sẽ, bữa sáng gồm trứng gà chiên và thịt xông khói, Lăng Tư Miểu cảm thấy bản thân vẫn đang chìm trong cảm giác hỗn độn, cô có chút không hiểu rõ là vì say rượu, hay là vì vẫn chưa thể chấp nhận được việc bản thân vừa lên giường với một người đàn ông, đặc biệt người đàn ông này lại là ông chủ của công ty cô. “Này, đừng có mà làm loạn!”Nhìn người phụ nữ đang dựa vào mình nhiệt tình hò hét, thân thể mềm nhũn còn tản ra mùi rượu, Thẩm Thác Vũ nhíu nay, Công ty anh tổ chức họp thường niên, ăn tiệc buffe, còn có rút thăm trúng thưởng và nhân viên biểu diễn, trên dưới cùng vui vẻ. Thân là người đứng đầu Công ty, anh bị chuốc khá nhiều rượu, trạng thái bây giờ vẫn được coi là tỉnh táo. Mà Lăng Tư Miểu không hiểu làm trò gì, bộ dạng uống say đến bất tỉnh nhân sự, còn đi tới xe của anh đứng đợi. Mà cô lại là nhân viên của công ty mình, anh không thể nào để cô đang say khướt như vậy mà đứng ở ngoài tiên anh mang cô lên xe ngồi, sau phân phó Tiểu Ngô trở lại hội trường hỏi thăm một chút có ai quen biết cô hay không để hỏi địa chỉ đưa cô về nhà. Chờ thật lâu vẫn chưa thấy Tiểu Ngô quay về, cô lại giống như đang mơ giấc mơ đẹp, cứ thế dựa vào người anh, còn ôm thật chặt.“Lăng Tư Miểu, đừng làm rộn.” Chân mày anh chau lại thật chặt, bộ dạng Tổng giám đốc bình thường luôn mỉm cười biến mất. Do trước đó anh uống nhiều rượu, mà người ở trong lòng lại không chịu ngồi yên, hương thơm ngào ngạt của phái nữ tràn ngập vào khoang mũi, thêm nữa thân thể cô vừa nóng lại mềm mại, anh không phải Thánh Nhân nên trong lòng dâng lên cảm giác muốn phát tiết dục vọng. Kéo tay cô nắm thật chặt, tay cô thật mềm, không xương như dây leo bám trên người anh, khiến cho dục vọng phái nam của anh càng tăng cao, nhưng nghĩ đến hành vi bình thường ở công ty của người phụ nữ này, còn có cô đã từng hại anh mất mặt mũi vì tin đồn, anh có chút không khống chế được cảm giác chán hít thật sâu, mạnh mẽ khống chế được cảm giác bị kích thích ngày càng nóng, anh đẩy cô ra xa cách một cánh tay, “Cách xa tôi một chút.” Là cô nhận lầm người, hay là tồn tại tâm tư gì đối với anh đây?“Ách...” Người kia đưa bàn tay nhỏ lên ôm lấy khuôn mặt của anh, mạnh mẽ mở to mắt, ánh mắt có chút say mê, bối rối nhưng nhìn anh rất nghiêm túc, cô nghiêng đầu tựa như đang suy nghĩ gì đó, rồi cười lên, bàn tay bé nhỏ phóng khoáng vỗ lên ngực anh, “Ha ha, không có nhận làm người, chính là tìm anh nha…..”A, thật sự là cố ý đưa tới cửa hay sao?Vài tiếng “bốp, bốp” trầm đục vang lên, tay Lăng Tư Miểu không lớn nhưng sức lại không hề nhỏ, gương mặt cười đến nhiệt tình, tiếp tục vỗ ngực Thẩm Thác Vũ, “Tổng giám đốc Thẩm mạnh khỏe. Tôi chờ anh đã lâu…. Anh không nên buồn, các cô ấy không cần anh đó là tổn thất lớn của họ!” Anh cau mày, đây là cô đang đồng cảm với anh sao? Cố gắng nén lại tâm tình không vui, Thẩm Thác Vũ hỏi “Không nên tùy tiện nói hươu nói vượn, như thế này còn tự về nhà được sao, nhà cô ở đâu?”Lăng Tư Miểu thế nhưng chỉ quan tâm đến suy nghĩ của mình, cô nói, “Anh hiện tại không cần gấp gáp, một ngày nào đó, anh sẽ tìm được một cô gái thật tâm thật dạ yêu anh mà cô ấy không quan tâm đến năng lực tình dục của anh có cao hay không?” Nói xong câu này, cô gật đầu đắc ý cười toe toét, mở cửa xe đi ra ngoài, giống như là đã giải quyết xong một tâm sự lớn. Đợi đến khi cô mở của xe, sau lưng cô là gương mặt đen xì của Thẩm Thác Vũ còn đang chưa tỉnh lại sau những gì cô nói.

tổng giám đốc em muốn lấy anh