vợ yêu đừng quậy nữa
Truyện Vợ Quân Nhân Đừng Xằng Bậy - Chương 463 với tiêu đề 'Vô lại' Bởi vì công an thường yêu cầu giải hòa trong những tình huống đánh nhau ẩu đả này. chạm vào chiếc răng cửa bị gãy, trong lòng cũng nghẹn ra lửa: "Ba! Ba đừng quậy nữa được không? Con chỉ
Read Cháp 26 from the story Vợ Hư ! Đừng Quậy Nữa! Anh Yêu Em by biiciuciu227 (Thiên's Vân'ss Ydt) with 1,479 reads. hocduong, haihuoc, langman. *GTNV*Phư
Rencontre Internet Comment Savoir Si Je Lui Plais. Thông tin truyệnVợ Yêu, Còn Dám Quậy Nữa Không?Tác giảĐánh giá từ 11 lượtĐó là tình yêu học trò trong sáng và thơ ngây của một nữ sinh danh giá có gia thế đầy quyền lực. Họ tình cờ gặp nhau, nhưng hoàn cảnh khác biệt tạo nên mối ngăn cách giữa hai người trở nên quá lớn. Liệu tình yêu trong sáng và tuyệt vời này sẽ đi đến đâu? Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Xin chào, vợ của tôi Chương 7 Ngủ chung Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21
Nói nhỏ trong lòng. . . . . . Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Jiyeon không đợi lâu liền nghe thấy động tĩnh ở cửa phòng, cô vui vẻ đứng lên chuẩn bị nghênh đón chồng yêu. Eunjung vừa tới cửa phòng liền nghe tiến TV, khóe miệng không tự chủ vểnh lên, mở cửa. Quả nhiên nhìn thấy bóng dáng yêu kiều trong một chiếc sơmi, hơn nữa còn là áo của mình. Eunjung yêu chết vì thối quen này của cô, vừa nghĩ tới bộ dáng Jiyeon không mảnh vải dưới áo sơ mi, Eunjung liền cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, trong lỗ mũi tựa hồ có chất lỏng ấm áp muốn chảy xuống, Eunjung vội vàng điều chỉnh hô hấp, đè xuống cổ kích động, sau đó đi vào bên trong. Vẫn chưa đi hai bước, đã thấy một bóng dáng nhỏ xinh nhiệt tình chạy tới mình, tay nhanh hơn chân, Eunjung vội đưa tay ôm lấy thân thể mề mại, thơm tho, tránh cho cô ngã nhào. "chồng yêu về rồi!" Hai tay Jiyeon ôm cổ Eunjung vui vẻ nói, đầu cô giống như con mèo nhỏ cọ cọ trước ngực Eunjung, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, đó là hơi thở của Eunjung, để cho cô mê luyến không dứt. "Ừ, sao em không ngủ trước?" Eunjung khàn khàn hỏi,có thể cảm thấy trước ngực cô mềm mại đang đè ép lồng ngực của mình. Ôm chặt thân thể mềm mại trong ngực, đầu tựa vào mái tóc cô dịu dàng hỏi, Eunjung không nỡ để cô phải chịu vất vả. "Em đang đợi Jung về, mệt không! Em đi chuẩn bị nước cho Jung tắm." Jiyeon không nghe được khác thường trong thanh âm của Eunjung, từ trong ngực Eunjung chui đi ra, nghĩ nhanh chóng đi tới phòng tắm. Nhưng chưa đi được hai bước, cô lại bị cánh tay của Eunjung ôm lại trong ngực. Jiyeon mê hoặc nhìn Eunjung, ánh mắt nhu tình quả thật muốn đem cô hòa tan. Mặc dù bọn họ kết hôn đã hơn hai năm rồi, nhưng Eunjung đối với cô ngày càng tốt, cho đến giờ, cô vẫn còn trầm mê mị lực của Eunjung. "Lần sau không cần như vậy." Eunjung nghiêm túc nhìn cô nói, đôi mắt thâm thúy đen như mực cơ hồ hút lấy người khác, làm người ta không nghe ra ý tứ. Jiyeon làm nũng nói "Biết rồi, nhưng là không có Jung em không ngủ được” Trong lòng Jiyeon vì lấy lí do này cảm thấy áy náy không dứt. Trễ thế còn chưa ngủ là bởi vì cô cũng mới trở về không lâu, mặc dù thật sự cô đã quen với lồng ngực cùng hơi thở của Eunjung, không có Eunjung bên cạnh, cô rất khó ngủ, nhưng dù sao cũng thật áy náy. "Thật xin lỗi, để em chờ lâu như vậy." Eunjung nhắm mắt lại, đầu tựa vào mái tóc của cô, nỉ non nói, tựa hồ nghĩ tới điều gì , đột nhiên mở cặp mắt sắc bén, nhìn tay cô một chút, đưa ra quyết tâm nào đó. "Đại ngốc, chúng ta là vợ chồng , tại sao còn nói xin lỗi." Jiyeon cười nói, toàn bộ người trên thế giới này có thể nói xin lỗi cô, riêng chỉ có Eunjung là không được, bởi vì Eunjung cho tới nay đều che chở cô trong lòng bàn tay như bảo bối, muốn cái gì sẽ có cái đó, Eunjung yêu cô như vậy sao có thể nói xin lỗi chứ. "Ha ha ha. . . . . . Biết, tiểu ngốc." Eunjung cưng chiều nhéo nhéo cái mũi thon khéo léo của cô. "Jung nói ai là tiểu ngốc vậy?" Jiyeon chu môi chất vấn nói.
Những cây trúc rậm rạp đứng thành hai hàng đan xen hài hòa dọc theo đường nhỏ, rừng trúc lá xanh cao lớn vây kín cả khuôn viên bên trong, chung quanh có lối đi bên lối đi lại là rừng trúc. Jiyeon nhìn những cây trúc bên cạnh, tâm tình cũng thật tốt, vốn tưởng rằng rừng trúc này sẽ dẫn tới nhà hàng nhưng không ngờ đi không bao xa, tầm mắt trước mặt đột nhiên trống trải làm cô có một cảm giác đang ở tiên cảnh như thế nào ấy. Chung quanh trồng đầy các loại hoa phong phú đầy màu sắc. Những múi hoa trùng điệp tùy ý nở ra, rực rỡ sáng lạng như những đám mây đủ màu, tỏa ra hương thơm thấm vào ruột gan làm cho người ta say mê, đưa tay lên sờ cánh hoa nhẵn nhụi mềm mại, xúc cảm cực tốt. Cách đó không xa có một tòa núi giả, dòng nước nhỏ chậm rãi chảy từ trên núi giả xuống, rơi vào trên tảng đá dưới chân núi, tràn ra bọt nước đẹp mắt, trong loáng thoáng còn thấy được trên núi giả có khắc hình con chim màu sắc sặc sỡ. Bên kia là một hồ nước có rất nhiều hoa sen nở rộ, lá sen thẳm lặng nổi trên mặt nước, dòng nước mượt mà lăn trên lá sen xanh chậm rãi chảy xuống mặt nước trong suốt, gợn lên một con sóng nhỏ. Vì vậy, cả hồ nước giống như bị ma pháp hệt như mộng ảo mỹ lệ, tựa hồ cả gió cũng chậm đi rất nhiều. Trên sàn nhà dài dẫn đến phòng ăn được trải một tấm thảm gấm màu nhạt. Xa xa có thể nhìn thấy nhà hàng Tây dùng cửa sổ sát đất vây quanh mà lúc này có mấy đôi tình nhân đang ngọt ngào dùng bữa ăn ở đối diện. Jiyeon mỉm cười nhìn tất cả trước mắt, quả thật không thể tin được thế gian có cảnh đẹp nghệ thuật như vậy, mặc dù biệt thự trong nhà đã rất đẹp rồi nhưng nơi này đều có đặc sắc riêng. "Như thế nào? Thích không?" Eunjung nhìn thấy sắc thái vui mừng trong mắt cô trong lòng đã biết cô rất thích nơi này nhưng vẫn muốn nghe chính miệng cô nói ra. "Thật là đẹp, sao Jung lại phát hiện được chỗ đẹp như thế?" Jiyeon gật đầu hỏi, từ khi đi vào nơi này ánh mắt của cô chưa từng ngừng ngắm phong cảnh, điều này làm cho Eunjung có chút ghen tỵ trong lòng. "Có một lần nói chuyện làm ăn, người khác hẹn Jung bàn ở chỗ này." Eunjung không chút để ý nói, vụ làm ăn lần đó chị vốn không muốn để ý bởi vì chị ghét xuất hiện tại trường hợp công cộng, xác thực mà nói là chị ghét người khác vây quanh chị như ruồi bọ. Nhưng bị ép không còn cách nào cuối cùng chị vẫn tới, chỉ là không ngờ lại thấy được một cảnh vật tự nhiên đẹp vậy, trước kia chị luôn luôn không quan tâm cảnh vật bên cạnh nhưng hiện tại có một người vợ thích cảnh đẹp, yêu thức ăn ngon, yêu xe mạnh, thói quen của chị cũng thay đổi theo, thích những gì cô thích, đây chính là mọi người nói yêu ai yêu cả đường đi! "Oh, hoá ra là như vậy." Jiyeon cười nói, cô đã nói mà! chị tan việc liền về nhà thật sớm nên không thể nào có thời gian ăn cơm một mình bên ngoài, bọn họ cùng đi ra ngoài ăn cơm cũng chưa từng tới đây. Mặc dù chị có nhiều tiền xài không hết nhưng chị không thích gây ra phiền toái, đồ dùng trong nhà đều là phụ tá của chị phái người cho máy bay chuyển về từ khắp nơi trên thế giới, một người quan tâm gia đình như chị làm sao có thời giờ tới đây, thì ra là phát hiện lúc làm việc.
"Dĩ nhiên, điện hạ của em!" Jiyeon tiện tay tắt Laptop sau đó cười híp mắt vươn tay ra. Eunjung cực kỳ yêu bộ dáng của cô vào giờ phút này, giống như tiên nữ nghịch ngợm xuống phàm trần du ngoạn, yêu mị mang theo sự thanh thuần hấp dẫn, Eunjung không kìm hãm được nghiêng thân thể hôn lên môi đỏ mọng nũng nịu, càng nếm càng thấy ngọt ngào. Không giống nụ hôn bá đạo trước kia,Eunjung hôn càng ngày càng dịu dàng, càng ngày càng triền miên, Jiyeon cảm giác sắp say rồi. ọc ọc ọc. . . . . . Một âm thanh không hợp thời vang lên, Eunjung không thể không ảo não rời môi cô, vừa lúc bụng đột nhiên vang lên. Thật là mất mặt, không biết Jiyeon có nghe hay không, Eunjung làm như không có chuyện gì nhìn Jiyeon không hề thấy lúng túng. " Jung, có phải bụng Chị mới kêu không?" Jiyeon nghi hoặc nhìn bụng Eunjung hỏi, mặc dù lúc ấy cô bị hôn đến thất điên bát đảo nhưng là sát thủ, một tiếng vang nhỏ cũng không thể lọt khỏi lỗ tai cô. "Nào có, em nghe lầm! Tốt lắm, hiện tại đi ăn cơm, nếu không sẽ chết đói." Eunjung mặt không đỏ hơi thở không gấp nói, sau đó ôm ngang Jiyeon rời khỏi thư phòng, tránh cô suy đoán lung tung. ủa thấy Yeonie nói đúng mà có đoán lung tung đâu... *nói nhỏ* có người sợ mất mặt "Đó, chẳng lẽ em nghe nhầm hả?" Jiyeon ôm cổ Eunjung lầm bầm nói, lỗ tai cô rất thính, không thể nào nghe lầm, nếu Jung nói không, vậy coi như xong, không nghiên cứu nữa. ọc ọc ọc. . . . . . Jiyeon lập tức tựa như cười mà không cười nhìn Eunjung, cô đã nói mà tuyệt đối không nghe lầm, bụng Jung đói kêu rột rột, ha ha ha. . . . . . mặt mũi của người này thiệt là quá lớn đi, đáng ghét thật, thiệt là. . . . . nói cô biết Chị đói bụng cô cũng đâu cười Chị đâu. "Khụ khụ khụ. . . . . ." Eunjung giả vờ ho, bị chính người mình yêu mến nhìn như vậy, khuôn mặt tuấn tú như thần thánh cũng dính chút ít đỏ ửng, lại không nghĩ đến bụng sẽ vang lúc này, đều do thư ký, nếu không Eunjung cũng không đói bụng đến bây giờ. " Có phải Jung đến công ty mãi mê làm việc, quên ăn điểm tâm?" Jiyeon cười hỏi, cái người cuồng công việc này chẳng lẽ chỉ nhớ rõ việc mà quên ăn điểm tâm? Không thì cũng phải nhớ ăn điểm tâm, nhưng quá nhiều việc nên không có thời gian ăn. "Không có ở công ty Jung rõ ràng đã ăn sáng rồi không tin em có thể gọi điện hỏi thư ký" Eunjung bước chân không chậm, tiếp tục đi về phía trước nói. Chuyện cười, nếu như cô biết sáng sớm Eunjung chỉ uống nửa ly cà phê, cô khẳng định không tha cho Chị, tối nay khẳng định bị phạt ngủ thư phòng, Chị không cần nha. Bảo bối của Chị bình thường rất ôn thuận, có lúc lại như con mèo hoang nhỏ làm Chị điên cuồng, tràn đầy lực chiến đấu, mặc dù hung hăng nhưng lại không làm cho người ta chán ghét . "Thật?" Jiyeon híp mắt nhìn con ngươi đen như mực của Eunjung giọng nói đầy đắc ý 'nếu như Jung dám nói láo vậy thì chết chắc'. Cô không cần gọi điện thoại hỏi thư ký, cô không thích bại lộ thân phận, rất phiền toái lại cho người khác có cơ hội nhiều chuyện. Hơn nữa người khác khẳng định nói cô bá đạo, ngay cả ăn cơm cũng muốn quản lí, cho dù cô thật sự bá đạo, nhưng cũng không hy vọng người khác biết, chỉ cần người chồng trong nhà thích bị cô quản là được. "Thật, không lừa em, có thể gần đây dạ dày Jung tiêu hóa tốt." Eunjung gật đầu như bằm tỏi mặt nở nụ cười nói, Eunjung biết cô thích thấy nụ cười của chị nhất. Chỉ cần chị sử dụng nụ cười mị hoặc này cô nhất định sẽ mê luyến, bộ dạng ngơ ngẩn, cực kỳ đáng yêu. "Vậy thì tốt, lần này sẽ tin Jung nhưng tuyệt đối không được để bụng rỗng uống cà phê, một ngày phải ăn đủ ba bữa, đây là mệnh lệnh." Jiyeon nghiêm túc nói. "Dạ, nữ vương điện hạ." Eunjung cưng chiều nói, cô càng quan tâm, chị càng hạnh phúc, cho dù cả ngày cằn nhằn đến mấy lần, nhưng nếu không quan tâm thì cần gì ngày ngày phải càu nhàu, cần gì trông nom,bị càu nhàu, quản lí mới là phải hạnh phúc. "Vậy bây giờ đi ăn cơm, chỉ là trước khi ăn cơm em muốn về phòng thay quần áo, Jung xin hỏi có thể đưa em đi không?" Jiyeon cười nói. "Vinh hạnh của Jung!" Eunjung cười hì hì ôm Jiyeon xoay người hướng về phía phòng ngủ. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . Một chiếc Ferrari đẹp mắt chậm rãi dừng trước nhà hàng châu Âu ưu nhã, nhất thời hấp dẫn lực chú ý của mọi người. Một người phụ nữ mặc sơ mi đen từ trên xe đi xuống, vóc người có thể sánh ngang với thần Appolo tuấn mỹ, chỉ thấy mọi người đều dừng động tác nhìn chằm chằm chị, chị xoay người mở cửa xe sau đó thận trọng đỡ một cô gái xinh đẹp mang theo hơi thở mát mẻ, một đại mỹ nữ tuyệt sắc. Nhìn một cái cũng biết quan hệ hai người này không tầm thường nhưng vẫn có không ít đàn ông hướng về phía cô gái lộ ra ánh mắt si mê, đang thưởng thức thì bị ánh mắt giết người của người phụ nữ đi bên cạnh cô gái chiếu tới thức thời bỏ đi. Lúc này Eunjung hận không thể giết sạch những tên mơ ước tới Jiyeon, từ lúc bọn họ xuống xe đã bắt đầu có một đống ruồi bọ đáng ghét dùng ánh mắt lang sói nhìn chằm chằm làm người ta vô cùng không thoải mái, nhất là những người đắm đuối theo dõi bảo bối của chị. "Jung nói nhà hàng này ăn ngon?" Jiyeon nhìn nhà hàng thanh nhã trước mắt, trong lòng tràn đầy mong đợi. Cô đam mê thức ăn ngon, có thể được Eunjung khen nơi này nhất định không tệ. "Ừ, em nhất định sẽ thích, vào thôi!" Eunjung liếc những người đi đường một cái rồi cau mày, chị cảm thấy thức ăn nơi này cũng không tệ, hơn nữa quan trọng nhất là bên trong rất an tĩnh, không gặp phải nhiều người đáng ghét chỉ là không nghĩ tới bên ngoài nhà hàng có nhiều người đi đường như vậy. Dĩ nhiên trước tiên chị có thể lái xe đến bãi đậu, sau đó từ bãi đậu trực tiếp tiến vào nhà hàng nhưng vì để cho bảo bối của mình nhìn phong cảnh mỹ lệ ở cửa chính chị mới lựa chọn dừng xe trước cửa. Hiện tại chị đã bắt đầu hối hận, thấy người đi đường nhìn cô, khiến chị có ý muốn giết người, mau mau vào thôi! Bên trong sẽ không còn ánh mắt làm người ta không thoải mái, dù sao nhà hàng này không phải ai cũng vào được, người có tiền còn không vào được đấy. Eunjung đưa chìa khóa xe trong tay cho phục vụ bên cạnh, sau đó nắm tay Jiyeon nhanh chóng bước vào nhà hàng.
Reads 134,621Votes 4,803Parts 73Ongoing, First published Dec 26, 2013Table of contents[BH] Vợ yêu ơi đừng quậy nữa JiJung verThu, Dec 26, 2013Fri, Dec 27, 2013Fri, Dec 27, 2013Sat, Dec 28, 2013Sat, Dec 28, 2013Mon, Dec 30, 2013Mon, Dec 30, 2013Mon, Dec 30, 2013Tue, Dec 31, 2013Tue, Dec 31, 2013Tue, Dec 31, 2013Tue, Dec 31, 2013Wed, Jan 1, 2014Wed, Jan 1, 2014Wed, Jan 1, 2014Wed, Jan 1, 2014Thu, Jan 2, 2014Fri, Jan 3, 2014Sat, Jan 4, 2014Mon, Mar 24, 2014Tue, Mar 25, 2014Tue, Mar 25, 2014Thu, Mar 27, 2014Tue, Jul 15, 2014Wed, Jul 16, 2014Sun, Jul 20, 2014Sun, Jul 20, 2014Mon, Sep 29, 2014Mon, Sep 29, 2014Tue, Sep 30, 2014Wed, Oct 1, 2014Wed, Nov 11, 2015Wed, Nov 11, 2015Wed, Nov 11, 2015Chap 34 Không phải tiểu thư, là phu nhânWed, Nov 11, 2015Chap 35 Vô tình gặp, chúng ta quen biết sao?Thu, Nov 12, 2015Chap 36 Bị nhìn thấy, GhenThu, Nov 12, 2015Thu, Nov 12, 2015Chap 38 Chuyến du lịch nước Pháp lãng mạnThu, Nov 12, 2015Chap 39 Ruồi thật nhiều , Jung ghenThu, Nov 12, 2015Fri, Nov 13, 2015Fri, Nov 13, 2015Sat, Nov 14, 2015Mon, Nov 16, 2015Chap 44 Bị ám sát, mục tiêu là ai?Mon, Nov 16, 2015Chap 45 Nữ thần tác chiếnTue, Nov 17, 2015Chap 46 Lo lắng cho bảo bốiWed, Nov 18, 2015Chap 47 Sóng ngầm mãnh liệtWed, Nov 18, 2015Chap 48 Tổng bộ gọi, nhiệm vụ mới?Sat, Nov 21, 2015Sat, Nov 21, 2015Chap 50 Em nấu ăn, Jung rửa chénMon, Nov 23, 2015Chap 51 Jung yêu em! Rất yêu! Rất yêuMon, Nov 23, 2015Tue, Nov 24, 2015Chap 53 Lúc nào thì hết bận?Wed, Nov 25, 2015Chap 54 Chủ tịch phu nhânWed, Nov 25, 2015Sat, Nov 28, 2015Chap 56 nhớ, đây là phu nhânSun, Nov 29, 2015Sun, Dec 6, 2015Chap 58 Em chính là cục cưng của JungWed, Dec 9, 2015Chap 59 Jung có chuyện lớn phải làmFri, Dec 18, 2015Fri, Dec 18, 2015Chap 61 Lần gặp mặt lúng túngSun, Dec 20, 2015Sun, Dec 20, 2015Fri, Dec 25, 2015Sat, Dec 26, 2015Chap 65 Hâm mộ, EunYeonSun, Dec 27, 2015chap 66 Bá đạo của EunjungSat, Jan 2, 2016Chap 67 Nhiệm vụ trước đêm ngọt Jan 7, 2016Chap 68 Quy tắc yêu vợ như mạngThu, Jan 14, 2016chap 69 Bà xã, ăn thật ngon!Fri, Feb 5, 2016Chap 70 Quả nhiên rất lớn!Sat, Feb 6, 2016Chap 71 Thăm dò địa hìnhSun, Feb 7, 2016Chap 72 Giải trừ hiềm nghiTue, Feb 9, 2016
vợ yêu đừng quậy nữa